Người đàn ông này có 10% cổ phần trong công ty của bố tôi
Tôi đã trở thành một ngôi sao trong công ty vì thái độ chuyên cần. Điều đó khiến tôi nghi ngờ.
Đã quá mệt phải tranh đấu với nhiều đối thủ cạnh tranh. Lúc sau thì anh gọi lại nói. Tôi tính tổ chức đám cưới với người đàn ông này. Có thể nói. Tôi dần tiếp xúc và làm việc với anh ta. Chồng cũ của tôi cũng kịp lấy sạch tất mọi thứ.
Cô gái kia đi chiếc xe đẹp của tôi đến dự một sự kiện. Tôi nghĩ. Sự nghiệp. Tôi quyết định bắt quả tang. Cực điểm của câu chuyện là bữa đó. Nếu tôi không giúp anh ta sẽ chỉ còn nước đi tự tử thôi.
Và cũng thật khó để có thể giúp một người mà bạn biết chắc anh ta không hề đàng hoàng với mình. Nên chị nghĩ rằng không quá quan yếu về chuyện tiền bạc. Nhưng tiền là thứ bạc tình. Vì sao lại có thể là sở hữu của cô gái chân dài kia được nhỉ? Khi đó tôi nghĩ rằng báo chí có sự lầm lẫn.
Một con người nhẫn nại và giỏi chịu đựng. Thực thụ tôi muốn cô ta phải có sẹo ở mặt. Tôi mỉm cười ngắm nhìn. Thực ra những chuyện như bạn kể cũng là hi hữu trong cuộc sống.
Hãy nắm bình tĩnh và giải quyết. Ở tuổi 30 tôi tự biết mình có gì và thiếu gì. Họ quyết định đám cưới. Mọi người chỉ trỏ bàn tán. Nhưng tôi lại biết rõ chiếc xe đang nằm trong gara một khách sạn năm sao.
Nhưng tôi biết một mà chưa biết hai… Từ khi đính ước. Vấn đề còn lại là giải quyết làm sao cho êm đẹp. Anh ta đã có 10 tỷ từ công ty bố chị.
Nói tóm lại. Vậy thì có gì chị phải khoan nhượng và quan hoài anh ta nữa? Phải chăng chị vẫn còn yêu anh ta? Theo tôi. Xin lỗi tôi. Tôi không thích một gã trai như vậy. Rồi làm mất nó. Một năm sau. Có cổ phần và được chia tiền lờ lãi hàng quý. Ngày rời khỏi công ty. Mỗi lần anh ta đi theo sau xách túi xách giỏ cho bố tôi là tôi lại cảm thấy chán.
Đó là một người tốt và hoàn hảo. Tôi nghĩ. Sau đám cưới một năm. Dùng chìa khóa sơ cua và mở cửa vào xe ngồi chờ. Đã được bố tôi thương và gom nhóp từng chút một. Cũng có chút danh phận trong nghề.
Đóng phim. Anh ta nói. Bằng sự chắt chiu của mình. Quản lý một công ty con. Tôi nghĩ bố tôi đã quá đàng hoàng để một người hại con gái mình ra đi với một mớ tiền quá lớn. Giờ tiền vay mượn mọi người cũng đã lên tới 2 tỷ. Còn bị đội quân tôi thuê tới đánh cho nhừ đòn. Dự kinh doanh. Nằm dưỡng thương suốt một tuần. Tôi thuê thám tử. Cần phải có những người tận tụy như vậy.
Bố tôi phản ứng mạnh mẽ. Tôi trước giờ vẫn là một người thực thà.
Nếu muốn tôi giúp. Tôi cảm thấy cuộc chơi này nhạt hoét. Hoặc ít ra nó luôn xuất hiện trên báo chí. Và nếu còn chút tự trọng nào đó thì anh ta sẽ tự hiểu và không làm phiền bạn nữa. Cho đến một ngày. Và báo chí giật tít rằng. Rút cục anh ta đã mất sạch 10 tỷ đồng.
Tôi được bố chia cổ phần của công ty lớn mà bố tôi chiếm cổ phần đa số. Cô chân dài có con. Làm chung công ty gia đình. Nghệ sỹ: Chào bạn. Tôi chỉ thích vui chơi. Tôi đã không có gì. Chúc chị luôn sáng láng. Nhưng bố tôi nói. Nhưng thế cuộc đúng là không ai học được trước chữ ngờ
Chúng tôi đã làm lễ đính hôn và chờ tới cuối năm sẽ cưới. Tôi sinh ra trong một gia đình phong túc. Tôi cảm thấy hơi phiền một chút. Đôi ý trung nhân nối mối quan hệ với nhau. Lăn lộn mưu sinh. Tôi được nuông chiều và nhiều người săn đón. Và quả nhiên. Tôi sẽ có thể quản lý được mọi việc theo ý mình. Nhưng mọi sự nhẫn nại trong cuộc sống này đúng là đều được đền đáp.
Vì có thể làm được thảy mọi việc. Nhưng nhìn tướng mạo tử tế. Tôi quyết định hủy đám cưới trong sự ngỡ ngàng của mọi người. Tuy nhiên. Và cảm thấy rằng nếu mình có một người chồng như vậy cũng thật là tốt. Coi như số mình không may gặp phường khốn nạn. Tính làm ăn lớn mà chung cuộc tay trắng. Nhưng tôi lại không yêu ai một cách ham. Đồng bạc đi liền khúc ruột.
Thì tôi nghĩ bạn nên dứt khoát. Hiếm khi nào tôi nghi những lời chồng tôi nói. Tôi biết rõ. Chồng tôi chỉ dựng lên một vở kịch thương tình mà vẫn lặng thầm đi hẹn với người thương cũ. Toại Nguyễn. Tuy không đẹp sắc sảo. Kể như cũng nhiều nhân kiệt. Chồng tôi ú ớ rồi có vẻ giật thột. Anh ta hì hục về nhà vật nài vợ. Sau cơn mây mưa thì cô người mẫu cùng chồng tôi tung tăng đi xuống.
Bởi trào lưu nghệ sỹ lên báo khoe của đang rất phát triển. Bạn nên chuyện trò chính trực với anh ta. Trong tình duyên. Anh ta nhờ tôi giúp. Đàn ông ai cũng thể diện mà. Cô ta từ Bắc vào Nam. Chồng chưa cưới của tôi đã trở nên một ông chủ bệ vệ. Chồng tôi có quan hệ trước nay với cô gái chân dài kia.
Không nên báo thù mà cũng không nên giúp sức. Chứ với hầu hết mọi người. Tôi từ chối. Còn cô chân dài thì có ngay một loạt những câu chuyện hấp dẫn về tình yêu mặn nồng thiết tha. Khoản tiền cổ phần đó cũng không hề nhỏ.
Một chi tiết thiếu logic trong lời chồng tôi. Nên tôi hài lòng. Tôi không tài nào giao thông được với chồng mình. Nhưng tính tôi lại không thích những người đàn ông mà đi xách giỏ.
Tôi nghĩ rằng mình cần phải lấy chồng. Và rốt cuộc anh ta đã được cho nghỉ việc. Và không ngờ cậu ta lại chở nhân tình đi event và gây hiểu lầm. Cũng không dưới 10 tỷ đồng. Cũng như sự nhẹ nhõm từ tốn. Các anh chị kính mến! Tôi luôn tự thấy mình là một phụ nữ sáng dạ.
Anh ta đầu tư chứng khoán. Tôi đã trở nên một người trẻ thành đạt và ấm no nhất công ty. Nhưng nếu đúng như bạn nói. Họ không kịp nói lời nào. Anh ta không dám chết đâu. Có thể nói. Anh ấy có ngầm ý thích mình. Nhưng tôi được đánh giá là một cô gái có duyên. Với những cuộc họp. Tôi nghĩ. Rốt cuộc. Chứ không thể sống trong giang hồ được.
Giờ còn phải diễn với người nhà thì quá mệt. Trong mắt bố tôi. Nó là đề tài châm biếm của chúng tôi trong những buổi trưa ngồi ăn cơm với nhân viên. Anh ta. Chị nên kết thúc mọi thứ không can hệ. Chúc bạn may mắn và minh mẫn. Tôi nói với bố tôi. Và tôi muốn kết thúc. Thì công ty mới phát triển được. Thời đại học. Nếu cưới nhau
Cuộc sống của tôi không phải bon chen gì. Thì đó là luật nhân quả mà vợ chồng họ phải nhận. Cô ta bộc trực phải rơi vào tình trạng vay nợ để trả những món nợ ngày một lớn lên của chồng. Lời giải thích vậy kể như cũng hợp lý. Vì tôi thấy sẽ rất khó để bạn tin anh ta một lần nào nữa. Cả tin. Nhưng đến lúc đó thì tôi cảm thấy quá bẽ bàng và thật vô lý khi tôi phải giúp sức cho người đàn ông hèn hạ bất tài này.
Chuyện chỉ lộ khi ngày hôm đó. Vậy tôi có phải là người quá độc ác hay không? Mỹ Uyên.
Của chồng công vợ thế thôi. Vì nó trái ngang quá. Của tôi. Cũng may kịp dừng lại khi chưa quá muộn. Và chuyện thật bẽ bàng. Kiếm rất vất vả nên sẽ rất khó để có thể có được khoản tiền lớn. Hỏi về chiếc xe. Tôi gọi điện thoại cho chồng tôi. Anh ta ngửa tay xin vợ tiền uống cà phê.
Nếu không trả được sẽ bị giang hồ siết nợ. Tôi ác độc từ lúc nào mà tôi không hay. Nghiễm nhiên đến gia đình tôi như thể một thành viên chính thức. Và rồi chuyện gì đến sẽ đến. Họ qua tận Campuchia chụp hình.
Nhưng tôi nghĩ vẫn chịu được. Tôi không hề biết. Hãy gọi cô vợ chân dài đến và quỳ lạy dưới chân tôi. Anh ta đã từng lừa dối chị bằng mọi cách. Ngoài một trái tim bẽ bàng. Đôi nhân tình phải nhập viện. Làm người mẫu. Trợ lý của bố tôi là một người đàn ông không đẹp.
Tôi nói với anh ta. Tôi buộc phải kể sự thật. Theo tôi. Vì đầu tư chứng khoán. Nhưng rồi nghĩ lại thấy mình ác quá. Tôi cũng không phải là một cô gái xấu xí.
Trong khi đó thực ra anh ta quê gốc thăng bình. Tôi biết. Mất ba ngày thì cô ta cũng đồng ý. Tôi có phúc mà không chịu hưởng. Hay ít ra cũng là người biết nhìn xa trông rộng. Mọi người đều khen tôi là một đàn bà lễ độ. Ông cũng bị sốc vì những chi tiết vốn chỉ có ở trong phim như vậy. Bữa qua anh cho cậu bạn mượn xe đi chở bạn gái. Tôi nhắn tin cho anh ta. Và mỗi tuần.
Anh ta lết xác đến tìm tôi. Tôi thành một kẻ dở dang. Tôi đã tìm cách đột nhập vào gara xe đó. Anh ta nói. Dù là con sếp. Anh nghiễm nhiên dùng xe của tôi như xe của mình. Cô ta đang sở hữu một chiếc xe đẹp như mơ trị giá vài tỷ đồng. Một người việc gì cũng dám làm chỉ vì muốn tồn tại thì sẽ không điều gì làm anh ta chết được. Còn chồng cô ta không có việc làm. Vợ chồng tôi cũng không lo âu gì.
Từ ghét bỏ tôi chuyển qua dần thương mến. Tôi mau chóng hòa nhập vào cuộc sống của một nhà buôn. Những chuyến công tác và hầu hết những hoạt động của công ty.
Là chồng tôi chưa từng giới thiệu một người bạn nào như vậy cả. Ảnh minh họa. Khỏi phải nói anh ta cuống cuồng như thế nào. Bố tôi đã nói chuyện với người trợ lý của mình. Học xong đại học. Cho đến một ngày. Giám đốc: có nhẽ chị là một đàn bà ấm no. Nhưng bài ca hạnh phúc vẫn chất đầy ngôi nhà của họ. Và đột chú rể lại trở thành người Khmer. Tôi chỉ cho phép đám đàn em đập cho biết thế nào là đòn đau.
Chiếc xe có biển số đẹp. Bởi nếu ngày nay bế tắc. Và một ngày nọ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét