Thứ Năm, 3 tháng 10, 2013

Khi bị cáo sáng tạo thoái chối luật sư chỉ định.

Trong quá trình xét hỏi sau đó, trạng sư Q

Khi bị cáo từ chối luật sư chỉ định

Hai cái này quan hệ chặt đẹp với nhau, sai cái nọ thì cái kia chẳng thể đúng.

Đây là quyền của họ. Cũng không có quan điểm gì thêm. Tòa phúc án sẽ không thể cứ vào việc họ khước từ trạng sư, từ đó không có trạng sư để hủy án sơ thẩm với lý do vi phạm tố tụng nghiêm trọng được”. Trong các trường hợp quy định tại điểm a và điểm b khoản 2 điều này, bị can, bị cáo và người đại diện hợp pháp của họ vẫn có quyền đề nghị đổi thay hoặc từ chối người cãi.

Nếu thấy sự chối từ này là hợp lý thì tòa nên lập biên bản ghi nhận sự việc theo hướng bằng lòng đề nghị. Còn nếu bị cáo nói không cần trạng sư để mình tự bao biện như ở vụ án này thì tòa phải coi trọng vì đây là quyền của họ. Cũng đứng lên phát biểu: “Bị cáo chối từ tôi thì tôi cũng từ chối bào chữa cho bị cáo”.

Trạng sư nếu thấy sai về nội dung thì phải phản biện, nếu thấy sai tố tụng thì phải phân tích để bảo vệ thân chủ. Về nguyên tắc, khi cơ quan tố tụng buộc tội một con người thì phải tuân nội dung bằng cớ và trình tự, thủ tục cùng các bước tiến hành tố tụng theo luật.

Nhất trí, TS Nguyễn Duy Hưng (Trưởng khoa Luật, Trường ĐH Thủ Dầu Một, Bình Dương) nói: “Giả sử người khước từ luật sư là bị cáo chưa thành niên thì mới cần tham khảo kỹ ý kiến của người đại diện hợp pháp cho bị cáo. Mới đây, TAND tỉnh Phú Yên đã xử sơ thẩm một vụ án hình sự mà bị cáo H. Theo BLTTHS, đã được chấp thuận tham dự tố tụng thì luật sư có đầy đủ các quyền và nghĩa vụ của người biện hộ nên việc tòa không cho trạng sư biện hộ về nội dung vụ án mà chỉ phát biểu nhận xét về thủ tục tố tụng là vi phạm”.

TÙNG  Sau khi tòa “gút” như vậy, luật sư Q. (Trích  khoản 2 Điều 57 BLTTHS  )    HỒ LƯU - THANH TÙNG. Theo yêu cầu của tòa, đoàn luật sư tỉnh đã chỉ định luật sư NHQ dự tố tụng để bảo vệ bị cáo. Luật sư Nguyễn Thế Phong (Chủ nhiệm Đoàn luật sư tỉnh Long An) cũng nhận xét: “Có lẽ tòa sợ bị cấp trên hủy, sửa án nên mới cần có luật sư ngồi dự phiên xử bằng mọi giá theo kiểu có còn hơn không.

Theo tòa, trạng sư Q. Bị truy tố ở khung hình phạt có mức án cao nhất là tử hình. Tôi tự gượng nhẹ được”. “Đây đúng là một đề nghị vô lý. Ảnh minh họa: T. Nghe vậy, trạng sư Q. Luật sư bao biện chỉ định trong một phiên tòa ở TP. Chấp hành, ngồi xuống tiếp tục làm nhiệm vụ, bị cáo H.

15 năm tù. Vẫn phải tiếp chuyện dự phiên xử, nếu bị cáo từ khước trạng sư biện hộ thì trạng sư “không phát biểu về chứng cớ, tội danh mà nói về các vấn đề liên quan đến thủ tục tố tụng của vụ án”. Không có quy định tố tụng hình sự nào cho phép tòa làm như vậy.

Nhưng ở đây bị cáo là người trưởng thành, nhận thức thường nhật, tự tin về khả năng tự bảo vệ mình thì tòa nên hài lòng bởi đây là ý chí tự nguyện của bị cáo.

Đến phần bàn cãi, vị luật sư này cũng làm theo đúng “chỉ đạo” của tòa là không diễn tả lời ôm đồm cho bị cáo về nội dung vụ án mà chỉ phát biểu nhận xét về mặt thủ tục tố tụng. Trước đó, vì bị cáo không mời luật sư nên tòa đã yêu cầu Đoàn luật sư tỉnh Phú Yên chỉ định trạng sư bào chữa. Từ khước luật sư vì muốn “tự gượng nhẹ”  Tuy nhiên, ngay tại phần thủ tục mở đầu phiên tòa, khi được hỏi có đồng ý để trạng sư Q.

Chỉ ngồi theo dõi, ghi chép. Nếu bị cáo cho rằng cá nhân chủ nghĩa luật sư chỉ định “có vấn đề”, từ khước để tòa đổi trạng sư khác thì tòa phải coi xét có ưng hay không. Một lúc sau, chủ tọa ra tuyên bố không bằng lòng quan điểm “khước từ nhau” của cả bị cáo lẫn luật sư. HCM. Có quyền chối từ luật sư   Trong những trường hợp sau đây, nếu bị can, bị cáo hoặc người đại diện hợp pháp của họ không mời người biện hộ thì cơ quan điều tra, VKS hoặc tòa án phải đề nghị đoàn luật sư phân công văn phòng luật sư cử người cãi cho họ hoặc đề nghị Ủy ban Mặt trận giang san Việt Nam, tổ chức thành viên của chiến trận cử người bao biện cho thành viên của tổ chức mình: a) Bị can, bị cáo về tội theo khung hình phạt có mức cao nhất là tử hình được quy định tại BLHS; b) Bị can, bị cáo là người chưa thành niên, người có nhược điểm về tâm thần hoặc thể chất.

HCM) phân tách cần phân biệt hai dạng bị cáo từ khước luật sư chỉ định. Việc bào chữa của trạng sư tại tòa phải đảm bảo sự toàn diện. Nhưng hạn chế quyền biện hộ của trạng sư là sai luật. Trước tình huống bất thần này, HĐXX đã phải vào hội ý. Dõng dạc đáp ngay: “Tôi xin từ khước không cần trạng sư nào cả.

Đã không bằng lòng bào chữa thì thôi, còn đã ưng ý thì phải cho trạng sư bao biện toàn diện chứ ai lại ra quyết định mang tính nửa vời như thế” - quan toà Hùng nói.

Về vấn đề thứ hai, Thẩm phán Hùng khẳng định tòa nói trạng sư “không phát biểu về bằng cớ, tội danh mà nói về các vấn đề can hệ đến thủ tục tố tụng của vụ án” là không đúng luật, mang thuộc tính tự phát. Việc bằng lòng đề nghị này không ảnh hưởng đến vấn đề tố tụng của vụ án vì tại tiểu mục d. Theo quan toà Hùng, từ chối trạng sư là quyền của bị can, bị cáo nhưng tòa phải hỏi rõ duyên cớ, đồng thời giải thích kỹ cho bị cáo trước khi ra quyết định.

Rút cục, tòa đã tuyên phạt bị cáo H. Bởi suy cho cùng, trạng sư ngoài việc bảo vệ thân chủ còn phải bảo vệ luật pháp và nền pháp chế xã hội chủ nghĩa nên cần được biện hộ đầy đủ, khách quan. 2 điểm d Mục 3 Phần II quyết nghị số 03-2004 của Hội đồng quan toà TAND Tối cao đã chỉ dẫn: “Tại tòa nếu bị cáo, người đại diện hợp pháp của họ có đề nghị đổi thay hoặc từ chối người gượng nhẹ thì phải ghi vào biên bản phiên tòa”.

Bị cáo từ khước luật sư vì thấy không cấp thiết. Bao biện không thì bị cáo H. Được không?  Xung quanh cảnh huống trên, có hai vấn đề pháp lý nảy sinh: Theo quy định, khi bị cáo từ chối trạng sư chỉ định thì tòa giải quyết sao? Mặt khác, việc để luật sư tiếp tục làm nhiệm vụ bao biện nhưng không phát biểu về chứng cứ, tội danh, không tranh biện mà chỉ nhận xét về các vấn đề can hệ đến thủ tục tố tụng của vụ án liệu đã ổn? Ở vấn đề thứ nhất, quan toà Phạm Công Hùng (Tòa phúc án TAND vô thượng tại TP.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét